Mặc cảm Ơedip

Trẻ con khó chịu về sự có mặt của người cha mỗi khi cha âu yếm mẹ

Mặc cảm ơedip là một nét nổi cộm trong phân tâm học của Freud, nhiều người cho rằng nó có vẻ gán ghép ngụy tạo và lố lăng của học thuyết Freud. Chúng tôi giới thiệu qua để mọi người tham khảo: Freud cho rằng đối tượng thứ nhất của tình dục là bằng miệng và đôi vú của bà mẹ, vừa thoả mãn nhu cầu ăn uống của trẻ sơ sinh, vừa thỏa mãn nhu cầu khát dục của nó.

Về sau nó không cần đến vú mẹ nữa mà thay bằng ngón tay, khuynh hướng dùng miệng để tự thỏa mãn, cũng như khuynh hướng dùng hậu môn hay những khu vực tình dục khác.

Ảnh minh họa

Vậy, người mẹ chính là đối tượng đầu tiên của tình yêu. Chúng ta nói đến tình yêu khi những khuynh hướng tinh thần của bản năng tình dục giữ địa vị quan trọng nhất trong những sự đòi hỏi về thân thể hay tình dục căn bản của bản năng tình dục bị dồn nén.

Trong thời kỳ mẹ là đối tượng đầu tiên của tình yêu, sự hoạt động tinh thần dồn ép đã bắt đầu làm cho đứa bé không biết gì tới mục đích của tình dục nữa. Sự lựa chọn mẹ làm tình yêu gắn liền với hiện tượng gọi là “mặc cảm ơedip”. Freud dùng mặc cảm ơedip để giải thích căn bệnh thần kinh trong phân tâm học và có lẽ nó là nguyên nhân chính gây nên sự chống đối của xã hội đối với phân tâm học.

>>> Xem thêm: Yếu sinh lý nam do lạm dụng thuốc kích dụcNhững nguyên nhân rối loạn cương dương ở nam giới

Mặc cảm ơedip là cái gì mà ghê gớm vậy? Ai mà chẳng biết huyền thoại về đức vua Hy Lạp ơedip bị số phận bắt phải giết cha và lấy mẹ, đã dùng đủ mọi cách để thoát khỏi số phận độc ác đó nhưng không được nên đã bị trừng phạt bằng cách chọc mù đôi mắt của chính mình khi biết mình đã phạm phải lỗi lầm to lớn nhất là: giết cha lấy mẹ!

Huyền thoại này được Sophode dựng thành vở kịch rất xúc động, trong đó trình bày tội ác của ơedip đã dần dần được lôi ra ánh sáng như thế nào sau khi các cuộc điều tra đã nhiều lần bị đình trệ do sự cản trở của người mẹ, người vợ đau khổ Jocaste, bà đã nhiều lần ngăn cản không cho cuộc điều tra tiếp diễn, lấy cớ rằng: Có rất nhiều người đã nằm mơ ngủ với mẹ mình, nhưng đó chỉ là giấc mơ không đáng để ý.

Phân tâm học của Freud cũng đề cao việc phân tích ý nghĩa các giấc mơ và cho rằng giấc mơ mà Jocaste đề cập có liên quan chặt chẽ đến câu chuyện kinh hoàng của thần thoại.

Freud cũng cho rằng: vở kịch này thực ra có tính cách vô luân vì hủy bỏ trách nhiệm luân lý tinh thần của con người cho rằng chính thần linh đã sinh ra tội ác, đưa ra ánh sáng, những bất lực của khuynh hướng luân lý trong con người trước sự tấn công của tội ác.

Freud cho rằng đại đa số khán giả sẽ phản ứng lại ý nghĩa và nội dung của vở kịch. Khán giả phản ứng như chính họ đang có mặc cảm ơedip như nhìn thấy trong thần linh và lời tiên tri có cái gì đó trong vô thức của họ, như chính họ đang muốn gạt bỏ cha mà lấy mẹ.

Freud cho rằng: Mặc cảm ơedip là một trong các nguyên nhân gây lòng hối hận, giày vò ở những người mắc bệnh thần kinh.

Ông cho rằng mặc cảm ơedip có từ thời kỳ đứa bé lựa chọn đối tượng, trước khi đi vào thời kỳ tiềm tàng (6-8 tuổi ). Ở thời kỳ đó đứa bé chỉ độc chiếm mẹ, khó chịu về sự có mặt của người cha, tỏ vẻ giận dỗi mỗi khi người cha thể hiện tình cảm âu yếm mẹ và không dấu vẻ hài lòng mỗi khi người cha đi xa, có lúc nói rõ cảm tình của mình hứa sẽ lấy mẹ?

Trẻ con khó chịu về sự có mặt của người cha mỗi khi cha âu yếm mẹ

Người ta cho rằng những cái đó chỉ do tính ích kỷ của đứa bé gây ra thôi, chứ không hề có tính tình dục. vẫn có nhiều đứa bé gắn bó với người cha…Nhưng Freud vẫn muốn khẳng định những ý kiến của mình cho rằng tính ích kỷ chỉ mở đường cho tình dục sau này thôi.

Không những đứa bé trai có mặc cảm ơedip với mẹ mà đứa bé gái cũng có tương tự, vẫn có lòng âu yếm đối với cha, muốn gạt bỏ người mẹ đi…Chính người lớn, các bậc cha mẹ nhiều khi cũng chiều theo khuynh hướng đối với người cùng phái, thành ra trong gia đình đông con thường là bố thích những đứa con gái, mẹ thích chiều chuộng những đứa con trai. Trong những gia đình đông con những kẻ đến trước cho rằng kẻ đến sau là mối đe dọa cho quyền lợi của mình, vì thế trẻ thường không đón tiếp em bé một cách nồng hậu.

Khi anh em chúng lớn lên thái độ của chúng thay đổi một cách đáng kể. Nó đem tình yêu của mẹ đổi sang em gái, trong lúc còn nhỏ các anh trai thường quây quần bên em gái và tỏ vẻ ghen tỵ nhau. Đứa bé gái thường đem anh lớn thế vào người cha.

Chính những quy định khắt khe của phong tục, văn hoá, luật pháp cấm loạn luân là để ngăn trở khuynh hướng này. Nếu tự nhiên không có khuynh hướng tình dục trong gia đình thì người ta chẳng đặt ra các quy phạm lên án sự loạn luân làm gì.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*